vợ hờ yêu của tổng giám đốc ân
Vợ Hờ Yêu Của Tổng Giám Đốc Ân Chương 38: Cầu hôn Làm vợ của anh, làm mẹ của các con anh." Phúc Nguyên đưa tay cầm chiếc nhẫn giơ lên, ánh mắt yêu thương cùng đôi môi mỉm cười đang chờ một câu đồng ý từ Khả Di. Trái ngược với sự mong đợi ấy chính là sự
Vợ Hờ Yêu Của Tổng Giám Đốc Ân. Chương 20. Vợ Hờ Yêu Của Tổng Giám Đốc Ân Chương 20: Vĩnh Biệt, Ân Vương Hoàng. Chương trước Chương tiếp . Khả Di cầm túi đi trên đường, bây giờ đầu óc cô trống rỗng, cô cũng không biết mình nên đi đâu và về đâu nữa. Về
Site De Rencontre Serieux Pas De Calais. Khả Di cầm túi đi trên đường, bây giờ đầu óc cô trống rỗng, cô cũng không biết mình nên đi đâu và về đâu nữa. Về bệnh viện? Không, cô không đủ can đảm. Về nhà? Căn nhà ấy, đã mấy ngày rồi thiếu vắng hình bóng một người, cô không muốn về đấy lại đối diện với sự cô đơn, trống vắng nữa. Không những thế cô còn sợ, lý trí thôi thúc cô nên chấp nhận yêu cầu của bà Thuý là rời xa Ân Vương Hoàng, nhưng nếu về nhà, nhìn thấy hình bóng anh, đồ vật của anh, cô đủ quyết tâm để quyết định sao? Khả Di cảm thấy mệt mỏi vô cùng, đầu óc cô bây giờ rất rối, cô nên làm sao cho đúng đây?Khả Di đi một lúc lâu, đã hơn bảy giờ tối rồi, cô đã đi đến đâu cô cũng không biết. Chỉ biết khi dừng lại nhìn đồng hồ, cô vô tình đứng trước một quán bar lớn, dòng người nam thanh nữ tú trẻ đẹp ra vào rất nhộn nhịp. Rồi một hình bóng quen thuộc khẽ lướt qua cô, dáng người ấy, bộ đồ ấy, chính là Ân Vương Hoàng. Khả Di vội quay lưng lại phía anh, hai tay bịt miệng cố không cho anh nhận ra. Từ đâu đó giọng nói của một người đàn ông vang lên"Tổng giám đốc, bây giờ về nhà đúng không ạ?""Về nhà? Về đấy làm gì? Tiếp tục đi."Giọng Ân Vương Hoàng lạnh lùng vang lên, trong ý nói còn có chút đau khổ mà khó ai nhận ra. Khả Di đứng yên lặng, sau khi chiếc xe rời đi, cô mới quay người lại. Khả Di nhìn theo bóng xe ấy, từng giọt nước mắt khẽ rơi. Cô cũng không hiểu nổi tại sao cô lại yếu đuối như thế. Từng câu hỏi dần dần hiện lên trong đầu cô. Năm ngày qua anh đã đi đâu? Anh có thật sự đi công tác không? Anh đã về nhưng tại sao không về nhà? Hay là, vốn dĩ anh không hề đi đâu cả, luôn xuất hiện trong thành phố này, anh không về nhà vì không muốn đối diện với cô? Anh, thật sự chán ghét cô đến như vậy sao? Ở cùng một chỗ với cô làm anh thấy khó chịu đến vậy sao? Câu nói lúc nãy dường như thể hiện sự chán nản tột cùng mà anh dành cho cô. Khả Di không biết nói gì hơn, cúi mặt lầm lũi bước đi. Mẹ cô nói đúng, cô chỉ là người thế thân mà thôi, dù có cố gắng đến thế nào anh cũng không dành tình cảm cho cô. Vậy thì, cô còn cố gắng bên cạnh anh để làm gì? Thà ra đi để hai người cùng giải thoát, không cần phải khó chịu khi đối mặt với nhau bắt đầu thay đổi, từng đám mây đen từ từ kéo đến, từng giọt mưa bắt đầu rơi xuống cho đến khi nó trở thành một trận mưa như nước Di vẫn đi trên đường, một mình đối diện với sự đau khổ riêng mình cô biết, riêng mình cô đối diện và chịu đựng. Mọi người xung quanh ai nấy đều nhanh chóng tìm nơi trú mưa hay che dù, chỉ có một mình một cô gái với mái tóc dài buông xoã, cả người ướt đẫm vì mưa, cầm túi đi những bước đi thật chậm. Gương mặt Khả Di vô hồn bước đi, hết đoạn đường này đến đoạn đường khác cho đến khi dừng lại ở một ngã tư đường nơi có một tốp người đang chờ đèn đỏ. Khả Di mặt mũi trắng bệch, đôi môi dù bị ướt mưa nhưng vẫn bị nức nẻ, đôi mắt cô mệt mỏi chớp bầu trời tối sầm trước mắt cô, Khả Di như không còn chút sức lực nào, cô buông thả cơ thể mình ngã quỵ dưới trời mưa tầm tã."Cô ơi, cô bị làm sao thế?", một người đi đường thấy Khả Di ngất xỉu liền vội đến lay cô."Cô ơi...""Mau gọi cấp cứu đi, cô ấy nhìn có vẻ không ổn nữa rồi."Bệnh viện...Mùi thuốc sát trùng khó chịu bay khắp nơi, rồi tiến đến một căn phòng bệnh nơi có một cô gái ốm yếu, xanh xao nằm bất tỉnh trên giường. Có lẽ mùi thuốc ấy quá khó ngửi nên đã đánh thức cô gái sau một thời gian mê man...Khả Di chậm chậm mở mắt ra, một nền trắng tinh đập vào mắt cô. Cô đang ở đâu thế này? Khả Di khẽ đưa mắt nhìn xung quanh rồi dừng lại ở một người phụ nữ trung niên đang ngủ gục bên thành giường."Mẹ...", Khả Di yếu ớt lên Thuý nghe thấy tiếng gọi của con gái liền mở mắt. Vẻ mặt lo lắng dừng trên gương mặt của cô. Ngày hôm qua khi bà còn đang ở trong phòng bệnh của Tú Di thì một cuộc điện thoại gọi đến. Một tin sét đánh đến tai bà người ở bệnh viện gọi đến thông báo Khả Di ngất xỉu giữa đường đang cấp cứu trong bệnh viện họ, gọi bà đến gấp. Bà Thuý vội chạy nhanh đến bệnh viện, nhìn thấy cô con gái được đẩy từ phòng cấp cứu ra mà tim bà như ngàn mũi kim đâm vào. Bác sĩ cũng chả nói rõ tình hình của cô, chỉ nói đã qua cơn nguy hiểm, ngày mai sẽ có kết quả chính thức. Có phải vì lời đề nghị của bà đã làm cô ra nông nổi này không? Bà đau đớn đưa tay vuốt mái tóc Khả Di, giọng nức nở."Di, con tỉnh rồi.""Con đang ở đâu vậy mẹ?""Con bị ngất xỉu, người đi đường đưa con vào bệnh viện.", bà Thuý khẽ trả Di cố gắng ngồi dậy, bà Thuý cũng vội đi đến bên cạnh để đỡ cô. Nhìn cô con gái như vậy, lời đề nghị kia có phải đã đả kích đến cô lắm không? Bà đã sai khi mở lời sao? Vì Tú Di mà bà đã gây ra cho Khả Di biết bao đau khổ. Bà Thuý thút thít nhưng cố gắng không chảy nước mắt, bà không muốn Khả Di phải lo lắng cho bác sĩ đi vào, trên tay còn cầm thêm bộ hồ sơ bệnh án."Cô đã khoẻ hơn chưa?", vị bác sĩ nhìn Khả Di mệt mỏi gật đầu, dù vẫn còn đau nhức và chống mặt nhưng đã đỡ hơn rất nhiều so với tối hôm qua, lúc cô dầm mưa trên đường."Bác sĩ, rốt cuộc con gái tôi không sao chứ?", bà Thuý lo lắng. Bà đã đợi kết quả từ tối hôm qua đến giờ rồi."À con gái bà chỉ cần tịnh dưỡng vài ba hôm sẽ khoẻ lại thôi. Mà điều cần lưu tâm nhất là cô đang trong những giai đoạn đầu của thai kì, phải giữ gìn sức khoẻ cẩn thận để không ảnh hưởng đến đứa bé.", vị bác sĩ ôn tồn nói của bác sĩ như một tiếng súng nổ vào tai hai mẹ con Khả Di. Thai kì? Khả Di mang thai sao? Ánh mắt của hai mẹ con đối diện nhau mà ngơ ngác, như thể không tin vào những điều mà mình đã nghe."Thai kì? Tôi có thai sao bác sĩ?", Khả Di hỏi lại một lần nữa. Không thể nào, cô và anh chỉ có một đêm đó thôi, chẳng lẽ lại có nhanh như vậy chứ?"Phải, vì thế tôi mới yêu cầu cô nên giữ gìn sức khoẻ cẩn thận. Trong ngày hôm nay cô có thể xuất viện được rồi. Nếu muốn, cô có thể ở lại đây thêm vài bữa để sức khoẻ ổn định hơn. Tôi xin phép."Vị bác sĩ nói câu cuối rồi rời đi, để lại một không gian yên tĩnh trong phòng bệnh."Khả Di, con và Ân Vương Hoàng đã?", bà Thuý đau xót, cô con gái mình đang mang thai trong giai đoạn này sao?"Con... con rối lắm.", Khả Di không trực tiếp trả lời. Giờ đầu óc cô rất rối. Cô không nghĩ mình lại mang thai, bàn tay vô thức di chuyển đến nơi bụng."Di à, nếu như con đã có con với Ân Vương Hoàng vậy thì lời đề nghị kia của mẹ, con hãy bỏ qua đi.", bà Thuý không thể tàn nhẫn bắt con gái mình đang mang thai lại phải rời xa chồng. Coi như là ông trời không giúp cho Tú Di đi. Bà cũng yêu thương Khả Di, bà không muốn cô phải đau khổ, không muốn cô thân gái một mình nuôi con."Không, con sẽ nhường lại cho chị.", Khả Di siết chặt bàn tay còn lại trên giường, ánh mắt kiên định nhìn Bà Thuý."Khả Di, không được đâu, đứa bé không thể không có cha.", bà Thuý lên tiếng khuyên ngăn."Mẹ, con sẽ trả lại lại cho chị danh phận này rồi rời đi, con sẽ tự nuôi con mình mà không cần ai cả. Mẹ nói đúng, con trước sau chỉ là người thay thế, đã đến lúc con nên đi rồi."Khả Di chua xót mở lời. Nói thật từ lúc biết mình mang thai cô vui lắm, rốt cuộc ước mơ của cô cũng thành hiện thực rồi. Một đứa con của riêng cô, một đứa con là kết tinh của tình yêu cô dành cho anh. Nhưng, cô không chọn con đường ở lại. Khả Di vô thức nhớ lại câu nói tối qua của Ân Vương Hoàng rồi sờ bụng mình. Nếu anh đã chán ghét, khó chịu khi đối diện với cô thì cô ở lại đây còn có ích gì? Cô thà bỏ đi, một mình sinh con rồi nuôi còn mà không có anh bên cạnh còn hơn là phải để đứa con yêu quý này phải chịu sự lạnh nhạt của ba nó. Phải, một đứa trẻ cần nhất là gia đình đầy đủ có cả cha lẫn mẹ hạnh phúc, nhưng cô không thể mang lại cho con của mình điều ấy như bao đứa trẻ khác. Bé con, mẹ xin lỗi, nhất định mẹ sẽ bù đắp cho con, con đừng trách mẹ khi mẹ lựa chọn con đường này. Khả Di không nén được nỗi bi thương, một giọt nước mắt khẽ rơi trên đôi má hồng của cô."Khả Di, mẹ cảm ơn con, cảm ơn con rất nhiều.", bà Thuý ôm chầm lấy Khả Di, những giọt nước mắt cũng lã chã rơi. Bà thấy cô khóc mà lòng bà cũng có vui đâu, con mình đau khổ sao mình có thể cười được? Điều bà lúc này có thể làm cũng chỉ là lời cảm ơn vì quyết định nhường Ân Vương Hoàng lại cho Tú ngày sau..."Cô chủ, cô đi đâu mà xách nhiều quần áo thế ạ?", dì Lan thấy Khả Di xách vali xuống lầu liền hỏi."À, cháu định về nhà mẹ ruột ở vài hôm. Chị cháu vừa sinh, cháu muốn về ấy săn sóc chị ấy mà.", Khả Di nói dối, không muốn ý định của mình bị bại lộ."Vậy chừng nào cô về? Cô đã báo cho cậu chủ chưa?""Dạ cháu đã nhắn tin cho anh ấy rồi. Nếu chị cháu khoẻ lại sớm thì cháu sẽ về ngay thôi ạ. Mà Ân Vương Hoàng về nhà chưa dì?", Khả Di nhớ đến anh."Hôm qua cậu chủ mới về có hỏi cháu. Dì đã nói theo lời cháu là cháu ở nhà mẹ ruột nên cậu chủ cũng không trách gì.", dì Lan kể lại."Dạ được. Mà thôi cháu đi đây, taxi đang đợi ở ngoài. Dì ở lại khoẻ mạnh nhé, giúp cháu chăm sóc cho Ân Vương Hoàng nữa.", Khả Di nói xong rồi ôm chầm lấy dì Lan. Trong thời gian cô ở đây, dì chính là người gần gũi nhất với cô nên khi rời đi, quyến luyến cũng không lạ gì."Cô chủ???", dì Lan cảm thấy câu nói của Khả Di có chút kì quặc, như lời vĩnh biệt không bao giờ gặp lại vậy."Dì cũng biết anh ấy khó chịu mà, dì không giữ sức khoẻ giúp anh ấy, anh ấy sẽ cằn nhằn đấy.", Khả Di tìm cách để làm câu nói của mình nghe như không có chuyện gì Di chào tạm biệt mọi người, kéo vali lên xe rồi rời Tú Di...Khả Di mở cửa đi vào, ngồi lên bàn trang điểm viết vài lời cho Tú Di. Cuối cùng, cô đưa bàn tay trái lên, tháo đi chiếc nhẫn cưới của cô và anh đặt lên trên tờ giấy. Giây phút cô tháo chiếc nhẫn ra, cô đã bật khóc nức nở. Từ lúc cô tháo nó ra, cô đã biết cô và anh không còn là gì của nhau nữa. Từ lúc cô tháo nó ra, cô và anh trở nên hai người xa lạ như chưa từng quen biết. Từ lúc tháo ra, cô đã phải học cách buông bỏ mọi thứ, buông bỏ anh, buông bỏ tình yêu của chính bản thân để trả anh về đúng với người vợ của mình. Cô đau lắm, một nỗi đau không nói nên lời, cũng chẳng ai thấu bay....Ngồi ở phòng chờ, đôi mắt đẹp giờ đây trở nên vô hồn nhìn vào ra cửa sổ lớn, nơi đường băng phụ đón những chiếc máy bay hạ cánh rồi tiễn những chiếc máy bay cất cánh. Đây có lẽ là lần cuối cùng cô được nhìn thấy thành phố này, nơi lưu giữ kỉ niệm đáng nhớ giữa cô và anh. Có lẽ đời này kiếp này, dù có chết cô cũng không thể nào quên. Khẽ đưa tay lên bụng, cô mỉm cười nhẹ rồi khẽ nói nhỏ."Bé con, con mau chào tạm biệt ba đi, tạm biệt thành phố này đi, có lẽ chúng ta sẽ không quay trở lại đây nữa đâu. Ân Vương Hoàng, tạm biệt anh, tình yêu của em. Anh nhất định phải hạnh phúc với chị đấy, phải thật hạnh phúc. Xin lỗi vì em không đủ tốt để đem đến niềm vui, niềm hạnh phúc cho anh. Em sẽ nuôi nấng con chúng mình thật tốt, anh yên tâm. Vĩnh biệt, Ân Vương Hoàng."....
10,165 lượt thích / 490,357 lượt đọc Vì lời nhờ giúp đỡ từ người chị gái, cô đã gạt đi ước mơ cùng tình yêu đẹp của mình mà trở thành vợ của Tổng giám đốc của một tập đoàn lớn, lúc nào cũng có những bữa tiệc trong giới nên mỗi khi đối mặt với cô, anh chỉ có sự lạnh đã hi sinh mọi thứ của mình để trở thành vợ của một người quyền lực nhưng với sự lạnh nhạt của anh, cô phải làm sao? Liệu sự quan tâm và thuần khiết của cô có thể làm anh rung động?******Trong một buổi chiều mùa hạ, dưới ánh nắng chói chang vào đầu giờ chiều, hai cái bóng một lớn một nhỏ với hay bàn tay nắm lấy nhau chiếu xuống nền đất xi măng trong một khu vườn nơi căn biệt thự to lớn..."Mẹ...", giọng một cậu bé vang lên trong khoảng không gian im Di đứng như chôn chân, ánh mắt hoảng hốt nhìn cảnh tượng trước mặt, chính âm thanh non trử kia vang lên đã kéo cô về với thực tại, cô đưa bàn tay nhỏ trắng ngần ra"Bối, qua đây với mẹ."Cậu nhóc vui vẻ định chạy qua đến bên mẹ thì lại bị người đàn ông bên cạnh giữ lại."Thằng bé đúng là con của chúng ta.", anh ta nhếch miệng."Anh nhầm rồi, nó là con của riêng tôi.", Khả Di thẳng thần nhưng cũng lộ ra chút sự run nhẹ trong lời nói."Nhìn dáng vẻ tuấn tú của nó là biết do di truyền từ người cha rồi, tôi thì rất tin vào khả năng "sản xuất" của mình, nhưng nếu em lo lắng, tôi sẽ đưa nó đi xét nghiệm."Ân Vương Hoàng vừa cười vừa nắm chặt lấy bàn tay nhỉ nhắn đầy thịt của cậu nhóc bên cạnh, ánh mắt nhìn Khả Di tràn đầy yêu thương và nuông chiều... Có thể bạn thích? [ CHUYỂN VER] KẾ HOẠCH CƯA CHỒNG CỦA TỔNG TÀI BÁ ĐẠO thatweird8 222 23 21 Tác giả Oa Qua OaTình trạng bản gốc ĐÃ HOÀNTình trạng bản edit ĐANG TIẾN HÀNH 09/06/2023 -… [Lantern Verse - Isekai] Độc giả tại dị giới Lantern_V 2,351 497 79 "Nhàm chán"Là từ có thể được dùng để mô tả cuộc sống của Yuuki lúc sinh ra,hai chữ "nỗ lực" chưa từng một lần xuất hiện trong cuộc sống của ta tìm tới thành công còn thành công thì lại tìm tới học chơi bời lêu lổng cuối năm vẫn học sinh vấn xin việc nói nhăng nói cuội vẫn được nhận vào việc suốt ngày cuối tháng được thăng cần nỗ lực Yuuki vẫn thành đến một ngày nọ Yuuki được một đồng nghiệp giới thiệu cho một cuốn tiểu khi thức trắng 3 ngày liền để lúc đi xuống cầu thang,Yuuki bất cẩn bị vấp té ngã gãy cổ mà khi mở mắt ra Yuuki đã nhận ra mình đã xuyên không vào cuốn tiểu thuyết.… Countryhuman Việt Nam X All Hai số phận Kin7122007 4,397 763 13 Việt Nam cô đây là một coutryhumans ở thế kỉ XXIII, đây đang là thời kì hoàng kim của công nghệ hiện đại và các thí nhiệm khoa học vượt tầm vũ trụThế nhưng cô lại bị hãm hại, tuy nhiên cô chưa chết mà phải đến một thế giới khán để làm nhiệm vụ, đánh bại nữ chínhTên cô ta là ChoulandNhưng nếu chỉ có một vấn đề này thì đối với cô thì chả là khó khăn chỉ là...-"Chị gái xinh đẹp sau này cưới em nhé!!"- Belarus-"..."-Việt Nam im lặngNên nói gì khi được con gái của Boss cầu hôn??Éc o éc!!! Cần mấy đồng chí online gấp!!-"Im lặng là đồng ý-"-Belarus-"Khoan-"-Việt Nam ..-"Liệu sau này ta có thể lấy em làm vợ?"- USSR nói, ngài mỉm cười nhìn cô đầy trìu mến-"..."Nhưng hôm qua con gái ngài vừa cầu hôn tôi!!- Việt Nam .-"Chị đừng nghe lời bố em nói!! Em không muốn chị làm mẹ em đâu, muốn chị làm vợ em cơ!!"- Ukraine -"Nhưng-"- Việt Nam -"Không có nhưng nha!! Chị không có quyền quyết định!!"- Ukraine ôm chặt lấy cô rồi nói-"..."- Việt Nam Mấy người ngang ngược vừa thôi !...Ngôi sao băng đã đi qua, cô cười nhẹ nhìn cậu bé bên cạnh mình đang chắp tay cầu nguyện gì đó-'Thằng bé đáng yêu thật'-Việt Nam-"Em ước gì vậy Kyrgyzstan?"- Cô hỏi cậu bé-"Em ước chị sẽ là 'của' em"- Kyrgyzstan -"???"Ủa alo??- Việt Nam"Của" là "của" thế nào???-'Hình như có gì đó sai sai...'- Việt Nam Éc o éc!!! Ai đó cứu cô với!!!Sau mọi người xung quanh cô cứ nói những lời khó hiểu vậy nè???-"Hoa hướng dương luôn hướng về một phía như cách tớ luôn hướng về cậu"- Cuba-"Chị rất giống rượu vokal chị có biết không? Vì vokal làm em say rượu còn chị thì khi… ... KueKueKute 6 0 2 There's nothing hereeeeee… [ĐN Jibaku Shounen Hanako-kun] The little girl in her school daki11232 15 1 4 Câu chuyện về một cô gái nhỏ và những ngày đi học bất ổn. . . .… Phần 4Tà Đế Cuồng Phi Phế Tài Nghịch Thiên Tam tiểu Thư AkitoShuu 9 0 90 Tiếp Phần 3 Truyện này là truyện mình copy về để tiện đọc off, không phải là truyện Edit nha mn Tình Trạng Hoàn ThànhTình Trạng Copy Đang RaLịch Đăng thì không rõ ạ, nhưng khả năng mình sẽ tăng nhanh tốc độ trong năm này!Mn nhớ ủng hộ mình bằng vt giả Thủy Khanh KhanhThể loại Nguyên sang, Ngôn tình, Cổ đại , HE, Tình cảm , Huyền huyễn , Dị thế , Ngọt sủng ,Trọng sinh , Sảng văn , Duyên trời tác hợp ,Nữ cường , Vả mặt , 1v1Cốt Truyện Nàng là kinh tài tuyệt diễm đệ nhất luyện khí sớm xuyên qua, thành hầu phủ nhậm người khi dễ tam tiểu cổ thần thú, thực thói xấu sao?Ngoan ngoãn hóa thân tiểu manh sủng, bằng không rút quang mao làm thành hầm gà!Cửu phẩm thiên phú, ngàn năm đệ nhất?Nàng trời sinh thần thể, nháy mắt hạ hục hết thảy thiên tài!Cực phẩm huyền khí, giá trị vạn kim? Ngượng ngùng, nàng uy miêu chậu cơm đều đã là thần khí...Nàng có một đôi hiểu rõ hết thảy Thông Thiên Nhãn, lại trước sau nhìn khôngi thấu-hắn!Mỗ vương gia tà mị cười, nhẹ giải y phục nói "Nhìn không thấu? Không quan hệ, trở về phòng chậm rãi xem, làm ngươi từ đầu đến chân xem cái đủ!"-°°°°°°°-… Lúm Đồng Tiền Của Báo DuongThienSuong 0 0 1 Nguyễn Huyền Chi - một con người vừa tự ti vừa nhút nhát, luôn luôn cô độc trong biển người. Bởi một số khúc mắc trong quá khứ, cô thu mình lại, dần dà lúc nào cũng cần chiếc khẩu trang và cặp kính cận. Không ai biết được cô lại là một tác giả mạng được cực kỳ yêu thích, là con mọt ngôn, là một con - Nguyễn Lê Khánh Dương, một hotboy lạnh lùng bất cần, luôn trốn học, ngạo nghễ phóng con người sống ở thế giới hoàn toàn khác nhau tưởng chừng như không có liên hệ nào với nhau nào như thế lại có ngày trở thành một cặp, điều này đã chấn động toàn trường, ai ai cũng cho rằng họ sẽ sớm chia tay. Nhưng họ đã nhầm, Nguyễn Huyền Chi và Nguyễn Lê Khánh Dương lại mảnh ghép lớn nhất của cuộc đời nhau.… KookRose; Ngoan, đều nghe em. violuis 712 217 51 Thể loại Ngôn tình, Hiện đại, Ngọt sủng, Vườn giả Diệp Tích NgữTruyện chuyển ver có chỉnh có 68 chương + ngoại ngày mình đăng khoảng 5-15 chương… /FREENBECKYY COVER/ chị hàng xóm HnhHanhh 44 4 6 -Freen Sarocha Chankimha và Rebecca Patricia Armstrong là hàng xóm , gia đình hay bên cũng có qua lại khá thân-Freen Sarocha Chankimha năm nay 24 tuổi đã ra trường công việc ổn định , tính cách có phần ôn nhu , nhẹ nhàng , ít nói . Gương mặt xinh đẹp , cuốn Patricia Armstrong cô năm nay vừa tròn 20 . Đang là sinh viên tính cách khá vui vẻ , lại có phần đáng yêu , nghịch ngợm . Nét đẹp tuổi đôi mươi trong trẻo , xinh xắn , đáng yêu vô cùng…
"Lập tức đặt vé máy bay, ngày mai chúng ta sẽ qua trở về nước."Ân Vương Hoàng sau khi xoay đầu nhìn về phía cửa, anh liền lên tiếng cắt ngang lời thông báo về hoạt động sáng nay của Minh Triết. Minh Triết đứng ngây người, họ mới qua đây được hai ngày thôi, công việc làm ăn cũng chưa bàn xong thì tại sao Tổng Giám Đốc lại vội vã quay về như thế? Chẳng lẽ Chủ tịch ở nhà có chuyện gì sao?"Nhưng mà Tổng Giám Đốc, còn công việc...", Minh Triết mở lời. Chẳng lẽ có việc gì gấp lắm sao? Dự án này rất quan trọng, Tổng Giám Đốc định bỏ ngang không tiếp tục nữa sao?"Không cần nhiều lời, cứ đặt vé.", Ân Vương Hoàng xoay người đi nhanh lên phía cầu thang, mở cửa phòng đi đến ban công đưa mắt đến một nơi nào đó, ánh mắt thể hiện sự yêu thương ít ai nhận ra."Vậy còn kế hoạch ạ?", đây là điều mà Minh Triết luôn vướng mắc."Ngày mai trước khi rời đi cậu kêu ông chủ đất trả lời qua mail cho tôi. Nếu thành công tất cả sẽ bàn qua mail hoặc call video trực tiếp."Ân Vương Hoàng nói rồi phủi phủi tay ra lệnh cho Minh Triết rời khỏi phòng. Anh dời tầm mắt đi đến một nơi khác xa xăm hơn, ánh mắt anh hiện lên những tia sáng nổi bật còn hơn cả vì sao đêm, khoé môi anh cũng nhếch lên một đường cong tuyệt mĩ. Ân Vương Hoàng đút hai tay vô túi quần, anh đứng như vậy ở ban công rất lâu rất lâu, nhất định lần này sẽ thành công, anh thầm hôm sau....Ân Vương Hoàng đi trước ra khoảng sân trước cửa nhà đứa bé hôm qua, anh nhìn chằm chằm vào căn nhà ấy, sau lưng là Minh Triết đang bận rộn với hai chiếc vali to."Hai cậu về sớm vậy?", câu hỏi của ông chủ nhà làm Ân Vương Hoàng xoay người lại."Chúng tôi có việc nên phải về gấp. Nhưng ông yên tâm tiền phòng đặt cho 5 ngày chúng tôi sẽ trả đầy đủ.", Minh Triết ôn tồn trả lời."Thật tiếc quá, hai người rơi đi rất nhanh. Nếu ở lại đây lâu thì tôi có thể đưa hai anh đi tham quan khắp nơi rồi.", Alana theo sau ba mình, ánh mắt buồn hẳn. Cô đúng là đang có cảm tình với Ân Vương Hoàng, chỉ mới được hai ngày thôi thì anh lại vội vã rời đi. Ngay cả tên anh, thông tin ít ỏi cô còn không có thì biết làm sao tìm anh đây? Cô thật sự muốn gặp lại anh-một người đàn ông trong mơ mà cô luôn hằng ao ước."Vậy phải để lần khác rồi.", Minh Triết khách sáo. Anh biết chứ, cô gái này có cảm tình với Tổng Giám Đốc. Suốt ngày thấy cô cứ nhìn sếp của mình, người ngốc cũng nhận ra huống chi là anh. Nhưng cô bé à, thật tiếc cho cô, sếp tôi đã có người trong lòng, cô không có cơ hội bước vào thế giới của ngài ấy đâu. Minh Triết bỗng đưa ánh mắt tội nghiệp cùng thương hại nhìn Alana."Chú đẹp trai ơi, chú đi đâu thế?"Ân Vương Hoàng đang đứng bỗng nhiên ống quần bên trái như bị ai đó giật giật. Ân Vương Hoàng đưa mắt đến nơi đó, anh thấy một bàn tay nhỏ đầy thịt đang kéo kéo quần của mình. Đó là Bảo Bối, đứa bé nhà đối diện ngày hôm qua anh mới gặp. Hôm nay nó mặc một chiếc quần jean cùng chiếc áo thun hình siêu nhân rất đáng yêu, đôi má phúng phính chuyển động theo từng hành động của nó. Ân Vương Hoàng nhìn Bảo Bối với ánh mắt đầy yêu thương khó ai nhận ra được, anh cúi người xuống, đưa bàn tay to xoa đầu Bảo Bối, anh dịu dàng."Chuyện gì thế nhóc?""Chú đi đâu thế ạ?", Bảo Bối ngước mắt nhìn Ân Vương Hoàng, có lẽ thằng bé rất thích anh. Lúc nãy nó đang chơi đùa bên cửa sổ thấy Ân Vương Hoàng đang đứng ngoài sân cùng hai chiếc vali to. Nó liền dừng cuộc vui mở cửa chạy ra mặc kệ lời dặn của Khả Di phải ở trong nhà cho đến khi Alana sang đón."Chú phải về.", Ân Vương Hoàng trả lời."Vậy cháu sẽ không thể gặp lại chú sao?", Bảo Bối mặt buồn hẳn, mặt cúi xuống, miệng chu ra như thể không thích vậy."Bé con, chúng ta sẽ gặp lại, nhất định là như thế."Ân Vương Hoàng nói câu nói đầy ẩn ý rồi nựng nhẹ đôi má đầy thịt của Bảo Bối rồi khẽ mỉm cười. Hành động của anh đều thu hút sự chú ý của mọi người. Đầu tiên là Minh Triết, anh không tin vào mắt mình. Phải, lần đầu tiên anh thấy Tổng Giám Đốc dịu dàng cùng cưng chiều con nít như vậy, không phải trước giờ sếp không thích con nít hay sao? Có lần có một nhân viên nữ đem con theo đến công ty, đứa bé ấy không ngoan khóc ầm lên làm sếp bực bội, ra lệnh kỉ luật cô nhân viên ấy. Ấy thế mà hôm nay ông trời lại cho anh thấy được cảnh tượng kì lạ đến bất ngờ như vậy. Còn về Alana, cô nàng khi thấy hành động đầy dịu dàng của anh thì con tim ngày càng rung động. Trên đời lại có một người đàn ông tuyệt vời như vậy hay sao? Vừa đẹp trai, vừa tài giỏi, qua hành động còn thấy được sự ấm áp nữa chứ."Đi thôi."Ân Vương Hoàng xoa đầu Bảo Bối lần cuối rồi rời đi, trái với vẻ ấm áp lúc nãy thì lần này chỉ là câu nói lạnh lùng, gương mặt lạnh lẽo cất bước đi, không hề quay đầu nhìn lại dù chỉ một lần...Một tuần sau....Reng...reng...."Alo?"Khả Di đang ngồi đọc tạp chí trên ghế sofa bỗng nhiên tiếng chuông điện thoại bàn kế bên reo lên, cô đặt tạp chí xuống ghế, với người bắt lấy điện thoại, giọng nhẹ nhàng."Là mẹ đây, Khả Di.", bà Thuý đầu dây bên kia vội trả lời."Mẹ? Mẹ gọi con giờ này có việc gì không?", Khả Di đưa mắt nhìn đồng hồ treo tường đối diện, giờ này mới sáng sớm, hôm nay là ngày nghỉ nên cô ở nhà và bây giờ ở bên đó là đã buổi đêm, mẹ không ngủ nghỉ hay sao?"Mẹ có chuyện cần nói.", bà Thuý trở giọng thành nghiêm túc, có lẽ chuyện đó quan trọng lắm."Bên ấy có chuyện gì sao?", Khả Di cũng bắt đầu lo lắng. Ba năm qua cô không về bên ấy dù chỉ một lần vì cô sợ, cô sợ những kỉ ức ấy lại bám lấy cô làm cô không thể quên được. Tất cả các tin tức đều do mẹ và chị cô gọi điện sang báo, cô vốn chẳng hay biết gì."Phải, là chuyện rất quan trọng. Bây giờ mẹ rất cần con, Di à.", bà Thuỷ mệt mỏi, bất lực lên tiếng. Bà biết chứ, cô con gái này lựa chọn rời đi là muốn lãng quên, lần này bà gọi sang dù không muốn nhưng đã đi đến đường cùng rồi, bà không còn cách nào khác cả."Mẹ nói đi, con nghe nè. Chuyện khó khăn lắm sao ạ?""Di, nội trong tuần này, con thu xếp quay trở về được không?", bà Thuý lấy hết can đảm nói ra điều mà bà đang muốn nói. Bà biết chuyện này khó khăn lắm nhưng mà bà hết cách rồi, lần này chỉ Khả Di mới giúp được bà thôi."Tại sao vậy mẹ? Không phải con đã từng nói với mẹ là con sẽ không quay trở về nữa mà.", Khả Di nghe như sét đánh ngang tai, chuyện gì đang xảy ra vậy?"Di, tập đoàn nhà mình dạo gần đây đi xuống lắm. May thay mới có một dự án lớn mà Nhất Phát giành được, dự án đó thuộc về lĩnh vực nước hoa. Con biết đấy, mẹ thì không biết gì về làm ăn, ba con lại đang nghỉ hưu không thể quá sức, chị con lại không có khả năng gánh vác. Bao năm qua tập đoàn vẫn tồn tại nhờ ban quản trị nhưng dự án này lớn cần người tiếp quản và điều hành, họ thì không dám liều. Mẹ suy đi tính lại thì chỉ mỗi mình con có thể giúp thôi. Nếu dự án này không ổn tập đoàn nhà mình phải phá sản mất thôi.", bà Thuý giọng nghẹn lại bên phía đầu dây bên kia, bà thật sự bị ép vào đường cùng rồi, chứ nếu không bà cũng không muốn tổn thương Khả Di một lần nữa."Vậy còn PYK? Tập đoàn nhà mình và PYK liên kết mà?", cuộc hôn nhân này vốn dĩ là để củng cố thế lực của hai bên tập đoàn?l, liên kết cùng phát triển, nếu Nhất Phát có chuyện gì thì PYK sẽ đứng ra giúp chứ?"Bên ấy đang thực hiện dự án lớn, toàn bộ nhân lực và vốn đều dồn vào ấy cho nên là... Khả Di à, con có thể suy nghĩ lại không?", bà Thuý năn nỉ cô con gái."Mẹ à...con....", Khả Di ấp úng, nơi ấy là nơi cô không muốn trở về chút nào, cô không muốn lại quay về khoảng thời gian tối tăm ấy, thật sự cô không muốn."Khả Di, mẹ xin con, con giúp gia đình mình đi mà. Chỉ có con mới có khả năng thôi, nếu con không về thì tập đoàn sẽ suy vong mất. Di à...", bà Thuý đã khóc, tiếng khóc của bà ngày một lớn, tiếng khóc ấy như một sự cưỡng ép vô hình đè nặng lên Khả Di mà bà không hề hay biết."Con phải về trong bao lâu?", Khả Di đau xót khi nghe thấy giọng bà Thuý, bức tường vững chãi nhất cũng bị tiếng khóc ấy phá vỡ. Cô mệt mỏi mở lời, dù sao cũng là người nhà, cô không thể ích kỉ vì sự đau khổ riêng của bản thân mà ảnh hưởng cả gia đình được."Đến khi dự án ấy hoàn thành.", bà Thuý mừng rõ, nghe câu nói của Khả Di như bắt được vàng."Được, con sẽ thu xếp."Khả Di nhận lời rồi cúp máy, cô thở dài nhìn Bảo Bối đang ngồi bên cạnh. Điều gì không muốn đến nó sẽ đến, có lẽ thằng bé sẽ theo cô trở về. Mặc dù ở đây có Phúc Nguyên, có Alana rất yêu thương Bảo Bối, chắc chắn sẽ chăm sóc tốt cho thằng bé nhưng cô vẫn không yên tâm, cô vẫn muốn đưa thằng bé theo cùng. Cũng đến lúc Bảo Bối quay trở về với nơi vốn thuộc về nó, đến lúc gặp mặt ông bà ngoại rồi. Chỉ là thằng bé không nên gặp lại ba ruột của nó thôi. Khả Di xoa xoa đầu Bảo Bối, ánh mắt cô chất chứa đầy tâm sự khó nói thành ngày sau...Tại cảng hàng không quốc tế...Khả Di một tay nắm lấy tay Bảo Bối, một tay kéo theo chiếc vali phía sau đi về phía cửa ra vào. Cả hai mẹ con dừng lại trước cửa sân bay, Khả Di đưa tay hạ mắt kính mát xuống, ánh mắt đẹp nhìn hướng ra phía cảnh xa xa kia. Đây đúng là quê hương của cô, là thành phố cô luôn hằng yêu mến. Đã ba năm rồi cô không đặt chân về đây dù chỉ một lần. Giờ đây sau ngần ấy năm, cô buộc lòng phải quay về, cho dù trong lòng vẫn còn nhói khi nhớ đến người ấy."Mami, đây là đâu vậy?"Bảo Bối thích thú ngắm nhìn xung quanh, lần đầu tiên nó được đến nơi lạ lẫm như thế. Nó đưa tay giật giật tay của Khả Di, vừa cười vừa hỏi."Đây là nhà của con, chúng ta về đến nhà rồi Bảo Bối à."Khả Di mỉm cười nhìn con trai. Đúng, Bảo Bối có quyền biết nhà thật sự của nó ở đâu, người thân nó là ai, nó không thể mãi quẩn quanh ở ngôi làng ấy mãi được. Cho dù ai cũng được chỉ xin đừng là người ấy, thằng bé không nên gặp lại đâu, cô không thể để thằng bé phá hoại hạnh phúc của chị cô được. Khả Di thầm nhủ với lòng, ánh mắt đầy yêu thương nhìn Bảo Bối. Mẹ xin lỗi con nhưng con hãy tha lỗi cho sự ích kỉ của mẹ lần này. Gặp lại ba chỉ là thêm phần khó xử thôi nhưng đổi lại, mẹ sẽ hết sức bù đắp cho con, được không Bảo Bối của mẹ???
Головна сторінка NetflixТЕЛЕСЕРІАЛИ Й ФІЛЬМИ БЕЗ ОБМЕЖЕНЬУВІЙТИУсе буде чудово2021 Вікові обмеження16+ 1 сезон ДрамаЦя сатирична комедійна драма про батьківство й партнерство в сучасному світі розповідає про пару, яка після розлучення продовжує жити разом заради роляхЛусія Урібе,Флавіо Медіна,Ізабелла Васкез МоралесАвтор ідеї та режисер — зірка мексиканського кіно й телебачення Дієго буде чудовоЕпізодиУсе буде чудовоРуй і Хулія — хороші батьки, але їхній шлюб заходить у глухий кут. Коли Хулія потрапляє до в'язниці через те, що везла додому п’яного Руя, до неї приходить момент настає на вечірці з приводу дня народження Андреа, коли Руй дізнається, що насправді стояло за суботніми відвідинами матері проводить день із Фаусто, а Руй веде розслідування. Тим часом Андреа, яка мріє про сусідського чорного півника, починає свій час круглого столу на радіо Руй підтримує фемінізм, але його виводять на чисту воду. Слухаючи це, Хулія жахається та поспішає забрати Андреа зі слуханням справи про розлучення Руя та Хулії вони відправляють Андреа до рідного містечка Ідалії, де зовсім інший ритм про угоду Хулії з корпоративним клієнтом підриває її репутацію незалежної мисткині. Руй відвідує семінар, щоб позбавитися тікає з дому, бо засмучена через наслідки розлучення батьків. Руй і Хулія вимушені об’єднатися заради пошуків доньки. Фаусто приходить їм на Хулія і Фаусто знайшли Андреа та порозумілися між собою. Ідалія говорить про звільнення та повернення в Саласар до своєї відомостіДивіться офлайнДоступно для завантаженняПро серіалЩемливе,ЕмоційнеАкторський складЛусія УрібеФлавіо МедінаІзабелла Васкез МоралесП’єр ЛуїМерседес ЕрнандесСхожеНезабаромЧорне дзеркалоЗахопливий серіал-антологія, який занурить вас у вир заплутаних історій про найвидатніші інновації та найгірші риси 2Побувавши на межі смерті, досвідчений найманець Тайлер Рейк береться за нову небезпечну місію врятувати з полону сім’ю безжального ЛюксембургДізнавшись, що їхній батько, який не жив із ними, помирає в далекому Люксембурзі, брати-близнюки з України вирушають у подорож, щоб востаннє побачити епічна історія — адаптація серії фантастичних романів Діани Ґеблдон, яка розповідає про стосунки пари закоханих, які подорожують у працювати самостійно, колишній напарник Бетмена Дік Ґрейсон зустрічає кількох молодих героїв, яким відчайдушно потрібен конюшина Меч короля магівПоки хоробрий хлопець, який не володіє чарами, прагне стати королем магів, чотири попередні володарі цього титулу, повертаються, щоб знищити Королівство гніздоНова смерть викликає сумніви щодо давно закритої справи про вбивство. Колишній детектив, який тепер живе на вулиці, намагається докопатися до черепаПереживши корабельну аварію в південній частині Тихого океану, дослідники натрапляють на страшних звірів, зокрема Конга — гігантську мавпу, яка править островом.
Bạn đang đọc truyện Vợ Hờ Yêu Của Tổng Tài của tác giả Tha Y Y. Đêm hè, trong núi vừa ướt vừa nóng. Tần Hoài An tìm thảo dược suốt một ngày, mệt mỏi không thôi. Cô cởi giày và tất, duỗi chân xuống sông. Khi đang hưởng thụ cảm giác mát lạnh do dòng nước mang lại thì phía sau chợt truyền đến tiếng nổ vang từ xa đến gần. Một chiếc trực thăng bay chếch xuống càng ngày càng thấp, cuối cùng gần như trượt trên mặt quạt tạo nên cơn gió lớn thổi phần phật, khiến những vạt cỏ bên dưới kêu lên xào xạc. Tần Hoài An bị gió thổi tới mức không mở mắt ra được. “Rầm…” Một tiếng vang thật lớn, chiếc trực thăng đã rơi xuống chỗ cách cô hai mươi ba mét. Tân Hoài An do dự mở to mắt, cô thoáng sửng sốt. Một chiếc trực thăng rơi xuống sao? Cuối cùng cô cũng phản ứng kịp, vội vã liếc nhìn chiếc trực thăng vừa mới rơi xuống! Bên trong có người! Trong ánh sáng mờ tối, miễn cưỡng có thể bắt gặp một bóng dáng đang ngồi trên ghế lái!Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm truyện cùng thể loại như Một Thai Ba Bảo Papa Tổng Tài Siêu Mạnh Mẽ hay Thiếu Chủ Bí Mật
vợ hờ yêu của tổng giám đốc ân